Đọc truyện sex Chuyện tình của một con điếm
ADMIN Mới lập 1 trang web đọc truyện Hentai Mới Các Bạn Click Vào Đây Nhé HENTAI8.GQ
Còn tau chỉ bê 10 bó thôi
– Chố củi này dùng 1 tuần
– Không một ngày đấy. Vì nấu nướng và sửi ấm
– Tức là mai lại ra bê tiếp
– Đúng rồi
Tùng thần người ra. Hắn giục:
– Nhanh lên trưa rồi. Kịp về thì còn ăn cơm, không là nhịn đấy. Không ai chờ cơm đâu
Lão hộ pháp bê gọn nhẹ 5 bó củi. Còn Tùng với một cơ thể bị cưỡng hiếp 3 tiếng đồng hồ đêm qua, bê 2 bó củi về đến tận nơi còn khó nói gì đến 5 bó. Tùng cúi xuống nhặt bó củi. Trời ơi, cái lưng của Tùng cương lên để kháng cự hôm qua giờ nó đau quá khi Tùng cuối xuối, lão băng băng đi phía trước kia kìa, phải nhanh lên đuổi theo không khéo mình lạc mất, mình đâu có thuộc đường. Tùng ôm vội 2 bó củi và bê đi. Kiểu này hôm nay Tùng nhịn rồi. Tùng muốn đập đầu vào cái cây nào đó chết cho rồi. 2 giờ trưa rồi vậy mà vẫn còn 4 bó củi nữa cần phải bê. Nhưng nghĩ đến ngày mình trở về để gặp lại Huyền, Tùng lại cố gắng.
Còn Huyền dù rất đói nhưng bánh chưng và giò này làm cho Huyền chí biết nhai ngồm ngoằm. Nước mắt Huyền ứa ra vì tủi nhục. Vừa thương vừa lo cho Tùng không biết Tùng như thế nào. Huyền ngồi ăn cái bánh chưng mốc thối, trong một nhà giam lạnh lẽo, tối tăm, chuột bọ chạy lanh quanh, nhà vệ sinh trước mặt Huyền, trăm năm ngàn ngày không ai chùi rửa, mùi phân khô, mùi khai của nước đái kèm theo hương vị “cực kỳ thơm ngon” của chiếc bánh chưng làm Huyền chỉ muốn buồn nôn. Huyền phải ở nơi địa ngục này đến hết mùng 3 tết mới được chuyển đi. Một tuần nữa, một ngày mà Huyền thấy nó đã dài thế này rồi, một tuần thì sao sống nổi đây.
Tùng ăn một nắm cơm nắm cho bữa tối. Nhưng đó là nắm cơm nắm cho cả ngày hôm nay. Lạnh quá. Cuổi Tùng kiếm về để sửi ấm những người ở nhà trên chứ đâu phải Tùng. Ở trên đó đang nhậu nhẹt, nghe tiếng hình như quen quen, hình như những gã người Trung Quốc đã cưỡng hiếp Tùng. Tùng hoảng sợ. Nhưng không kịp rồi, bọn chúng mở cửa phòng của Tùng. Tùng nhanh chóng hiểu ra:
– Không……………….
Nhưng không ích gì. Bọn chúng ập vào và giầy vò thể xác của Tùng. Tiếng kêu la của Tùng ở cái nơi hoang vu này chỉ thêm kích thích bọn chúng chứ trời không thấu, đất không hay.
Huyền đón tết trong nhà giam với hy vọng mình được chuyển về trại giam chính thức ngay lập tức vì tù nhân chính thức có quyền thăm nuôi. Và Huyền sẽ hỏi tình hình của Tùng ngay lập tức mà thôi. Dù Huyền biết nếu Huyền mà đã vào nhà tù chính thức rồi thì không còn hy vọng được thoát tội. Nhưng kệ, Huyền sốt ruột vì Tùng lắm rồi. Nhưng đó không phải là thiệt thòi duy nhất mà Huyền phải gánh chịu khi được giam ở nhà tù chính thức, mà còn vô vàn những tủi nhục vô hình khác còn khủng khiếp hơn cả nhà tù tạm giam. Ở tạm giam chì là khổ sở về vật chất. Còn ở nhà tù chính thức là sự giày vò về tinh thần. Nhưng Huyền không hề biết.
Còn Tùng thì ban ngày lên rừng bê củi, cầy ruộng, gánh nước….. Làm tất cả những công việc mà bọn họ bắt phải làm. Tối đến, hôm nào mà không bị cưỡng hiếp tập thể là may mắn cho Tùng lắm rồi. Thỉnh thoảng chúng nó đổi món, mỗi tối phục vụ trọn vẹn một thằng, phải liếm cu,…. Và làm tất cả những trò bệnh hoạn mà bọn đồng tính luyến ái đó có thể nghĩ ra. Còn lỗ đít của Tùng, thì được bọn nó chỉ cho phải lên rừng hái lá thuốc về rồi tranh thủ mà tán ra rồi đắp vào đấy mới khỏi được. Nhưng cả ngày bận rộn Tùng lấy đâu ra thời gian. Buổi tối, Tùng đành thức khuy, đốt một bó củi mà Tùng tự kiếm thêm để lấy ánh sáng để thái thuốc thủ công. Tùng thức cả đêm mới hái xong chỗ lá thuốc dùng cả tuần. Tối mai Tùng lại phải thức một đêm nữa để đun chỗ thuốc dùng cả tuần đó, rồi cho vào trong hũ. Mắt Tùng thâm quần. Nhưng căn bệnh của Tùng chữa rất lâu khỏi. Vì khi chữa chạy người ta phải kiêng không được fuck, đằng này lũ thú hoang đó cứ 2 lần một tuần đều đặn. Nên chữa bệnh đến gần 2 năm mới khỏi. Thực ra chỉ gọi là đã cầm được máu thế thôi. Tùng chỉ muốn chết thôi. Những nghĩ đến Huyền đang ở nhà chờ mình Tùng vẫn cố tiếp tục sống như thế. Mà không hề biết rằng Huyền đã bị đi tù rồi
Huyền bị xử 5 năm tù giam. Và chuyển đến trại giam chính thức ngay sau khi tuyên án. Thoạt đầu, Huyền mừng thầm vì thấy điều kiện ăn ở của trại giam khá hơn chỗ tạm giam, chăn gối đầy đủ, không có chuột bọ, nhà vệ sinh trước mặt được các phạm nhân thay phiên nhau quét dọn hằng ngày nên không hôi thối. Chỉ trừ khi có ai đi đại tiện thì mọi người phải tranh nhau đứng ở ngoài cửa cho nó đỡ mùi thôi. Chuyện tắm táp thì phải tắm chung ở phòng tắm lớn dành cho nữ giới. Đó cũng là một vấn đề. Giờ Huyền đã hiểu việc phải phục vụ tình dục cho người cùng giới với mình là một điều cực hình. Trong trại giam này, có thể nói dáng Huyền chuẩn nhất vì phần lớn là dân buôn lậu (đen nhẻm), dân xã hội đen (xăm xổ đầy người), tội phạm kinh tế (thì xồ xề) nên một cô đồng tính thích Huyền. Bám riết lấy Huyền. Dù quy định trong trại giam là các phạm nhân không được có hành vi tình cảm đặc biệt với nhau như hôn và QHTD nên cô bé đó cũng chẳng đ.ng được vào người Huyền, nhưng cái cách cô ấy chiều Huyền, cái cách cô ấy nhìn Huyền một cách đắm đuối ở mọi lúc mọi nơi hay cái cách cô ta nhìn như ăn tươi nuốt sống Huyền khi Huyền và mọi người đang tắm làm Huyền cảm thấy khó chịu mà không biết làm như thế nào. Nhưng thực ra người dày vò cơ thể của Huyền trong trại giam này không phải là cô bé đồng tính tội nghiệp đó mà là một người khác cơ, sẽ nói rõ sau. Ngược lại cô bé đó vì yêu Huyền mà chiều chuộng Huyền kinh khủng. Người nhà thăm nuôi mang cho cái gì cũng mang cho Huyền một nửa. Huyền từ chối nhưng cô bé cứ dúi vào tay Huyền. Có tiền, có đồ ăn ngon cũng cho Huyền dù biết là thậm chí không được chỉ là ôm hôn Huyền chứ đừng nói đến cái khác.
Cực nhất trong trại giam này là phải đi lao động cải tạo. Phải đi bộ xa ơi là xa. Sáng 5h sáng xuất cổng đi lao động mà đến 9h sáng mới đến nơi lao động. Đủ hết mọi công việc, bê đá, tát bùn ao, cắt lá chanh, xúc đất, bê lá mía, cuốc đất……Những công việc nhà nông trước đây Huyền cũng đã từng làm nhưng lâu quá không làm nên khi làm lại mệt kinh khủng, nhất là bê đá, sợ khủng khiếp, nhất là phải đi quá xa mới đến được chỗ làm. Đã thế lại còn phải hoàn thành chỉ tiêu, một ngày phải làm xúc được bao nhiêu xô đất (tuỳ quản giáo định lượng mỗi ngày), nếu ai không hoàn thành chỉ tiêu thì bị bắt nằm xuống đất đánh, mà quản giáo có khi chỉ bằng tuổi Huyền, có khi nhỏ hơn mà một lời “cán bộ” hai lời “cán bộ”. Đi cải tạo một tháng mà Huyền gầy đi mấy cân. Phải rồi, một tháng rồi, sắp được thăm nuôi rồi, sắp gặp Hạnh và Bình rồi, không biết Tùng như thế nào nhỉ.
Nhưng chuyến viếng thăm không vui như Huyền nghĩ dù được Hạnh và Bình tiếp tế bao nhiêu đồ ăn từ chỗ tiền tiết kiệm để trong con lợn đất của Huyền mà Hạnh đã nhanh chóng nhận là của mình khi công an đến điều tra, dù Huyền được nghỉ làm một ngày vì có người thăm nuôi. Huyền buồn. Không, phải nói là choáng váng khi nghe tin, đã một tháng rồi mà không thấy tăm hơi của Tùng đâu. Huyền gần như nổi khùng lên lúc đó, kêu gào thảm thiết, 2 quản giáo lôi Huyền xềnh xệch vào trong và huỷ bỏ buổi thăm nuôi. Lúc bị 2 quản giáo lôi vào Huyền vẫn còn gào lên:
– Hai chị lên Lạng Sơn hỏi thăm tình hình của Tùng, em xin hai chị……Thả tôi ra…..Không……. Buông tôi ra……. Em xin 2 chị…….Em xin 2 chị……Đi tìm Tùng giúp em…..
Tiếng kêu điên loạn thảm thiết của Huyền nhỏ dần và vang xa khi bị 2 quản giáo lôi vào trong trại giam làm Hạnh và Bình chỉ biết ứa nước mắt. Những phạm nhân và người nhà khác đểu ngoáy lại nhìn. Huyền đã làm náo loạn cả buổi thăm nuôi hôm đó.
Một tháng sau đó Huyền chẳng thiết ăn uống làm Liên – tên cô bé đồng tính kia – cũng sốt vó lên với Huyền. Buổi tối Huyền không ngủ được vì nghĩ đến Tùng. Huyền đi cải tạo lao động vật vờ như một con nghiện, hôm nào cũng bị đánh vì không hoàn thành chỉ tiêu. Liên phải làm hộ phần việc của Huyền bao nhiêu, nhưng vẫn không được, vì Liên hoàn thành chỉ tiêu của Liên xong thì cũng đã gần hết giờ chẳng giúp gì được Huyền mấy. Liên làm đủ mọi cách, trong giờ làm việc liên tục nhắc Huyền tập trung vào làm việc khi Huyền ngẩn ra. Nhưng chẳng ich gì, điều duy nhất mà Liên có thể làm giúp Huyền là bôi thuốc đỏ vào mông của Huyền sau khi bị đánh mỗi ngày và nghe Huyền kể chuyện về Tùng, Cường, Tuyết và đời mình. Liên cũng rưng rưng nước mắt khi nghe câu chuyện tình bi thảm của Tùng và Huyền
Ở bên ngoài nhà tù, Hạnh phải lấy lý do về quê thăm gia đình để xin nghỉ để đi tìm tông tích của Tùng trên Lạng Sơn. Hơn 3 tuần gần một tháng hỏi thăm lòng vòng mọi ngõ ngách Hạnh chỉ biết theo lời một ông già làng kể lại rằng “Khuya hôm đó, khi ông đi tiểu thấy một lũ đàn ông Trung Quốc lôi xềnh xệch một cơ thể hay là một xác chết trần truồng trắng xoá. Chắc là mang đi chôn hay sao ấy. Ở cái vùng khỉ ho cò gáy này pháp luật đâu có với tới. Nên chuyện đó cũng là thường ngày ở huyện thôi. Ông không dám kêu vì sợ bọn nó giết người diệt khẩu”.
Hạnh chưng hửng. Tuần sau đi thăm nuôi mà báo tin này cho Huyền chắc con bé đập đầu tự vẫn trong tù mất thôi. Biết làm sao bây giờ. Cứ về đã rồi bàn bạc với Bình sau. Hạnh đâu còn đồng nào trong người đâu, 3 tuần ở trên này tiêu hết tiền dự phòng mang theo rồi. Phải về để tuần sau còn đi thăm Huyền.
Ngày mai là đến ngày đi thăm nuôi rồi, Huyền trằn trọc cả đêm không ngủ được. Không hiểu là Hạnh và Bình đã tìm được thông tin về Tùng chưa. Nhưng Bình đã quyết định phải giấu Huyền càng lâu càng tốt. Còn Tùng thì khi nào được Hạnh lại phải đi chuyến nữa nếu Tùng có chết cùng phải tìm thấy xác. Điều trước mắt là phải lo chạy chọt cho Huyền được làm công tác lẻ ở trong tù. Công tác lẻ là những phạm nhân có mức án tù ít năm, đạo đức tốt, thật thà lanh lợi để ra dọn dẹp phòng làm việc, hội trường và phòng trọ nơi các cán bộ của trại giam nghỉ ngơi khi có việc phải ở lại trại đột xuất, như họp hành hay có lớp tập huấn. Đặc biệt cái chân công tác lẻ này chỉ dành cho các phạm nhân có án tù từ 3 đến 5 năm. Để hết 3 hay 5 năm đó, chúng nó lại được ăn tiền chạy chọt của những phạm nhân khác. Người ta giành nhau để được cái chân đó mà.
– Chố củi này dùng 1 tuần
– Không một ngày đấy. Vì nấu nướng và sửi ấm
– Tức là mai lại ra bê tiếp
– Đúng rồi
Tùng thần người ra. Hắn giục:
– Nhanh lên trưa rồi. Kịp về thì còn ăn cơm, không là nhịn đấy. Không ai chờ cơm đâu
Lão hộ pháp bê gọn nhẹ 5 bó củi. Còn Tùng với một cơ thể bị cưỡng hiếp 3 tiếng đồng hồ đêm qua, bê 2 bó củi về đến tận nơi còn khó nói gì đến 5 bó. Tùng cúi xuống nhặt bó củi. Trời ơi, cái lưng của Tùng cương lên để kháng cự hôm qua giờ nó đau quá khi Tùng cuối xuối, lão băng băng đi phía trước kia kìa, phải nhanh lên đuổi theo không khéo mình lạc mất, mình đâu có thuộc đường. Tùng ôm vội 2 bó củi và bê đi. Kiểu này hôm nay Tùng nhịn rồi. Tùng muốn đập đầu vào cái cây nào đó chết cho rồi. 2 giờ trưa rồi vậy mà vẫn còn 4 bó củi nữa cần phải bê. Nhưng nghĩ đến ngày mình trở về để gặp lại Huyền, Tùng lại cố gắng.
Còn Huyền dù rất đói nhưng bánh chưng và giò này làm cho Huyền chí biết nhai ngồm ngoằm. Nước mắt Huyền ứa ra vì tủi nhục. Vừa thương vừa lo cho Tùng không biết Tùng như thế nào. Huyền ngồi ăn cái bánh chưng mốc thối, trong một nhà giam lạnh lẽo, tối tăm, chuột bọ chạy lanh quanh, nhà vệ sinh trước mặt Huyền, trăm năm ngàn ngày không ai chùi rửa, mùi phân khô, mùi khai của nước đái kèm theo hương vị “cực kỳ thơm ngon” của chiếc bánh chưng làm Huyền chỉ muốn buồn nôn. Huyền phải ở nơi địa ngục này đến hết mùng 3 tết mới được chuyển đi. Một tuần nữa, một ngày mà Huyền thấy nó đã dài thế này rồi, một tuần thì sao sống nổi đây.
Tùng ăn một nắm cơm nắm cho bữa tối. Nhưng đó là nắm cơm nắm cho cả ngày hôm nay. Lạnh quá. Cuổi Tùng kiếm về để sửi ấm những người ở nhà trên chứ đâu phải Tùng. Ở trên đó đang nhậu nhẹt, nghe tiếng hình như quen quen, hình như những gã người Trung Quốc đã cưỡng hiếp Tùng. Tùng hoảng sợ. Nhưng không kịp rồi, bọn chúng mở cửa phòng của Tùng. Tùng nhanh chóng hiểu ra:
– Không……………….
Nhưng không ích gì. Bọn chúng ập vào và giầy vò thể xác của Tùng. Tiếng kêu la của Tùng ở cái nơi hoang vu này chỉ thêm kích thích bọn chúng chứ trời không thấu, đất không hay.
Huyền đón tết trong nhà giam với hy vọng mình được chuyển về trại giam chính thức ngay lập tức vì tù nhân chính thức có quyền thăm nuôi. Và Huyền sẽ hỏi tình hình của Tùng ngay lập tức mà thôi. Dù Huyền biết nếu Huyền mà đã vào nhà tù chính thức rồi thì không còn hy vọng được thoát tội. Nhưng kệ, Huyền sốt ruột vì Tùng lắm rồi. Nhưng đó không phải là thiệt thòi duy nhất mà Huyền phải gánh chịu khi được giam ở nhà tù chính thức, mà còn vô vàn những tủi nhục vô hình khác còn khủng khiếp hơn cả nhà tù tạm giam. Ở tạm giam chì là khổ sở về vật chất. Còn ở nhà tù chính thức là sự giày vò về tinh thần. Nhưng Huyền không hề biết.
Còn Tùng thì ban ngày lên rừng bê củi, cầy ruộng, gánh nước….. Làm tất cả những công việc mà bọn họ bắt phải làm. Tối đến, hôm nào mà không bị cưỡng hiếp tập thể là may mắn cho Tùng lắm rồi. Thỉnh thoảng chúng nó đổi món, mỗi tối phục vụ trọn vẹn một thằng, phải liếm cu,…. Và làm tất cả những trò bệnh hoạn mà bọn đồng tính luyến ái đó có thể nghĩ ra. Còn lỗ đít của Tùng, thì được bọn nó chỉ cho phải lên rừng hái lá thuốc về rồi tranh thủ mà tán ra rồi đắp vào đấy mới khỏi được. Nhưng cả ngày bận rộn Tùng lấy đâu ra thời gian. Buổi tối, Tùng đành thức khuy, đốt một bó củi mà Tùng tự kiếm thêm để lấy ánh sáng để thái thuốc thủ công. Tùng thức cả đêm mới hái xong chỗ lá thuốc dùng cả tuần. Tối mai Tùng lại phải thức một đêm nữa để đun chỗ thuốc dùng cả tuần đó, rồi cho vào trong hũ. Mắt Tùng thâm quần. Nhưng căn bệnh của Tùng chữa rất lâu khỏi. Vì khi chữa chạy người ta phải kiêng không được fuck, đằng này lũ thú hoang đó cứ 2 lần một tuần đều đặn. Nên chữa bệnh đến gần 2 năm mới khỏi. Thực ra chỉ gọi là đã cầm được máu thế thôi. Tùng chỉ muốn chết thôi. Những nghĩ đến Huyền đang ở nhà chờ mình Tùng vẫn cố tiếp tục sống như thế. Mà không hề biết rằng Huyền đã bị đi tù rồi
Huyền bị xử 5 năm tù giam. Và chuyển đến trại giam chính thức ngay sau khi tuyên án. Thoạt đầu, Huyền mừng thầm vì thấy điều kiện ăn ở của trại giam khá hơn chỗ tạm giam, chăn gối đầy đủ, không có chuột bọ, nhà vệ sinh trước mặt được các phạm nhân thay phiên nhau quét dọn hằng ngày nên không hôi thối. Chỉ trừ khi có ai đi đại tiện thì mọi người phải tranh nhau đứng ở ngoài cửa cho nó đỡ mùi thôi. Chuyện tắm táp thì phải tắm chung ở phòng tắm lớn dành cho nữ giới. Đó cũng là một vấn đề. Giờ Huyền đã hiểu việc phải phục vụ tình dục cho người cùng giới với mình là một điều cực hình. Trong trại giam này, có thể nói dáng Huyền chuẩn nhất vì phần lớn là dân buôn lậu (đen nhẻm), dân xã hội đen (xăm xổ đầy người), tội phạm kinh tế (thì xồ xề) nên một cô đồng tính thích Huyền. Bám riết lấy Huyền. Dù quy định trong trại giam là các phạm nhân không được có hành vi tình cảm đặc biệt với nhau như hôn và QHTD nên cô bé đó cũng chẳng đ.ng được vào người Huyền, nhưng cái cách cô ấy chiều Huyền, cái cách cô ấy nhìn Huyền một cách đắm đuối ở mọi lúc mọi nơi hay cái cách cô ta nhìn như ăn tươi nuốt sống Huyền khi Huyền và mọi người đang tắm làm Huyền cảm thấy khó chịu mà không biết làm như thế nào. Nhưng thực ra người dày vò cơ thể của Huyền trong trại giam này không phải là cô bé đồng tính tội nghiệp đó mà là một người khác cơ, sẽ nói rõ sau. Ngược lại cô bé đó vì yêu Huyền mà chiều chuộng Huyền kinh khủng. Người nhà thăm nuôi mang cho cái gì cũng mang cho Huyền một nửa. Huyền từ chối nhưng cô bé cứ dúi vào tay Huyền. Có tiền, có đồ ăn ngon cũng cho Huyền dù biết là thậm chí không được chỉ là ôm hôn Huyền chứ đừng nói đến cái khác.
Cực nhất trong trại giam này là phải đi lao động cải tạo. Phải đi bộ xa ơi là xa. Sáng 5h sáng xuất cổng đi lao động mà đến 9h sáng mới đến nơi lao động. Đủ hết mọi công việc, bê đá, tát bùn ao, cắt lá chanh, xúc đất, bê lá mía, cuốc đất……Những công việc nhà nông trước đây Huyền cũng đã từng làm nhưng lâu quá không làm nên khi làm lại mệt kinh khủng, nhất là bê đá, sợ khủng khiếp, nhất là phải đi quá xa mới đến được chỗ làm. Đã thế lại còn phải hoàn thành chỉ tiêu, một ngày phải làm xúc được bao nhiêu xô đất (tuỳ quản giáo định lượng mỗi ngày), nếu ai không hoàn thành chỉ tiêu thì bị bắt nằm xuống đất đánh, mà quản giáo có khi chỉ bằng tuổi Huyền, có khi nhỏ hơn mà một lời “cán bộ” hai lời “cán bộ”. Đi cải tạo một tháng mà Huyền gầy đi mấy cân. Phải rồi, một tháng rồi, sắp được thăm nuôi rồi, sắp gặp Hạnh và Bình rồi, không biết Tùng như thế nào nhỉ.
Nhưng chuyến viếng thăm không vui như Huyền nghĩ dù được Hạnh và Bình tiếp tế bao nhiêu đồ ăn từ chỗ tiền tiết kiệm để trong con lợn đất của Huyền mà Hạnh đã nhanh chóng nhận là của mình khi công an đến điều tra, dù Huyền được nghỉ làm một ngày vì có người thăm nuôi. Huyền buồn. Không, phải nói là choáng váng khi nghe tin, đã một tháng rồi mà không thấy tăm hơi của Tùng đâu. Huyền gần như nổi khùng lên lúc đó, kêu gào thảm thiết, 2 quản giáo lôi Huyền xềnh xệch vào trong và huỷ bỏ buổi thăm nuôi. Lúc bị 2 quản giáo lôi vào Huyền vẫn còn gào lên:
– Hai chị lên Lạng Sơn hỏi thăm tình hình của Tùng, em xin hai chị……Thả tôi ra…..Không……. Buông tôi ra……. Em xin 2 chị…….Em xin 2 chị……Đi tìm Tùng giúp em…..
Tiếng kêu điên loạn thảm thiết của Huyền nhỏ dần và vang xa khi bị 2 quản giáo lôi vào trong trại giam làm Hạnh và Bình chỉ biết ứa nước mắt. Những phạm nhân và người nhà khác đểu ngoáy lại nhìn. Huyền đã làm náo loạn cả buổi thăm nuôi hôm đó.
Một tháng sau đó Huyền chẳng thiết ăn uống làm Liên – tên cô bé đồng tính kia – cũng sốt vó lên với Huyền. Buổi tối Huyền không ngủ được vì nghĩ đến Tùng. Huyền đi cải tạo lao động vật vờ như một con nghiện, hôm nào cũng bị đánh vì không hoàn thành chỉ tiêu. Liên phải làm hộ phần việc của Huyền bao nhiêu, nhưng vẫn không được, vì Liên hoàn thành chỉ tiêu của Liên xong thì cũng đã gần hết giờ chẳng giúp gì được Huyền mấy. Liên làm đủ mọi cách, trong giờ làm việc liên tục nhắc Huyền tập trung vào làm việc khi Huyền ngẩn ra. Nhưng chẳng ich gì, điều duy nhất mà Liên có thể làm giúp Huyền là bôi thuốc đỏ vào mông của Huyền sau khi bị đánh mỗi ngày và nghe Huyền kể chuyện về Tùng, Cường, Tuyết và đời mình. Liên cũng rưng rưng nước mắt khi nghe câu chuyện tình bi thảm của Tùng và Huyền
Ở bên ngoài nhà tù, Hạnh phải lấy lý do về quê thăm gia đình để xin nghỉ để đi tìm tông tích của Tùng trên Lạng Sơn. Hơn 3 tuần gần một tháng hỏi thăm lòng vòng mọi ngõ ngách Hạnh chỉ biết theo lời một ông già làng kể lại rằng “Khuya hôm đó, khi ông đi tiểu thấy một lũ đàn ông Trung Quốc lôi xềnh xệch một cơ thể hay là một xác chết trần truồng trắng xoá. Chắc là mang đi chôn hay sao ấy. Ở cái vùng khỉ ho cò gáy này pháp luật đâu có với tới. Nên chuyện đó cũng là thường ngày ở huyện thôi. Ông không dám kêu vì sợ bọn nó giết người diệt khẩu”.
Hạnh chưng hửng. Tuần sau đi thăm nuôi mà báo tin này cho Huyền chắc con bé đập đầu tự vẫn trong tù mất thôi. Biết làm sao bây giờ. Cứ về đã rồi bàn bạc với Bình sau. Hạnh đâu còn đồng nào trong người đâu, 3 tuần ở trên này tiêu hết tiền dự phòng mang theo rồi. Phải về để tuần sau còn đi thăm Huyền.
Ngày mai là đến ngày đi thăm nuôi rồi, Huyền trằn trọc cả đêm không ngủ được. Không hiểu là Hạnh và Bình đã tìm được thông tin về Tùng chưa. Nhưng Bình đã quyết định phải giấu Huyền càng lâu càng tốt. Còn Tùng thì khi nào được Hạnh lại phải đi chuyến nữa nếu Tùng có chết cùng phải tìm thấy xác. Điều trước mắt là phải lo chạy chọt cho Huyền được làm công tác lẻ ở trong tù. Công tác lẻ là những phạm nhân có mức án tù ít năm, đạo đức tốt, thật thà lanh lợi để ra dọn dẹp phòng làm việc, hội trường và phòng trọ nơi các cán bộ của trại giam nghỉ ngơi khi có việc phải ở lại trại đột xuất, như họp hành hay có lớp tập huấn. Đặc biệt cái chân công tác lẻ này chỉ dành cho các phạm nhân có án tù từ 3 đến 5 năm. Để hết 3 hay 5 năm đó, chúng nó lại được ăn tiền chạy chọt của những phạm nhân khác. Người ta giành nhau để được cái chân đó mà.
Đánh giá: 4.5/ 5, 850 bình chọn


