Đọc truyện sex Chuyện tình của một con điếm
ADMIN Mới lập 1 trang web đọc truyện Hentai Mới Các Bạn Click Vào Đây Nhé HENTAI8.GQ
Họ định bỏ trốn khỏi Hà Nội, mở một quán cà phê nhỏ tại một thị trấn nào đó để làm ăn lương thiện từ đồng vốn kha khá mà cả hai tích góp được mấy năm nay. Vậy mà…. Bạn muốn biết chuyện gì đã xảy ra thì hãy chờ ở phần sau
Huyền lại bốc lửa cuồng nhiệt phục vụ các đại gia với tất cả niềm vui trong trái tim cô đơn giản vì cô nghĩ tới cuộc sống tươi đẹp của cô và Tùng trước mắt. Hai người mở một quán cà phê nhỏ tại một thị trấn nhỏ, sướng khổ có nhau, không phải tủi nhục đi khách mặc cho người ta dày vò cơ thể của mình nữa.
Huyền lại nhảy thoát y, lại trút bỏ quần áo, hôn, sờ soạng khách hàng, tự sờ soạng và kích dục bản thân một cách đầy hoang dại trước những tiếng vỗ tay reo hò, đương nhiên có một số người lần đầu tiên thấy những cảnh như thế đã phải toát mồ hôi. Nhưng đúng lúc đó công an ập vào, Huyền không có lấy một mảnh vải che thân trên người đang hôn hít ông cán bộ cấp cao Công An kia. Huyền bị còng tay ngay lập tức, thực ra ông cán bộ cấp cao Công An kia đang điều tra phá án mà Huyền là nhân vật được nhắm trước, một gái đĩ nổi tiếng hành nghề bao nhiêu năm nay. Huyền chết sững như trời trồng, Huyền được khoác vội cái áo khoác và đưa về trại tại giam ngay trong cái đêm 24 tết. Năm mới tết đến, lẽ ra đó phải là năm mới vui nhất trong đời Huyền vì Huyền và Tùng định bỏ trốn trong năm nay và cưới nhau ngay trong năm nay. Vậy mà cái gì đã xảy ra thế này. Ông cán bộ cao cấp kia là do Cường giới thiệu. Thôi rồi, lão Cường và mụ Tuyết biết chuyện của Tùng và Huyền từ lâu và đã bầy mưu tính kế từ lâu. Trời ơi, anh Tùng ơi, anh đang ở đâu, anh có an toàn không? Anh Tùng ơi.
Còn Tùng thì cũng đang bị cưỡng hiếp tập thể. Lại cưỡng hiếp tập thể, chính xác là như vậy. Đây cũng là một phần kế hoạch của Cường và Tuyết. Khi Tùng mang số tiền này lên Lạng Sơn để thanh toán thì chủ nợ sẽ nhận được thêm một số tiền bằng một nửa số món nợ của Tùng với điều kiện cưỡng hiếp Tùng mang Tùng sang Trung Quốc, muốn hiếp Tùng chết luôn ở biên giới Trung Quốc cũng được. Cứ hiếp đi, hiếp chán rồi không hiếp được nữa thì cho nó làm ôshin, sai vặt, sao cũng được, không được cho về Việt Nam nữa.
Tùng lại bị đè ra và bị 10 người, hình như 15 người, hình như như thế. Tùng chẳng biết nữa. Tùng nghiến răng vào tấm dẻ chịu đau. Mắt Tùng thất thần nghĩ đến Huyền, nghĩ đến những tháng ngày hạnh phúc sắp mở ra trước mắt hai người. Vậy mà. “Huyền ơi, em có sao không?” Tùng ứa nước mắt vì đau bởi vết thương đã được chữa lành bao nhiêu năm giờ đây đang tái phát. Vương yêu Tùng lắm có bao giờ thô bạo với Tùng như thế này đâu. Thậm chí có hôm Tùng mệt, Vương chỉ sờ soạng thổi kèn cho Tùng và cho chim của Tùng vào hậu môn và phục vụ Tùng luôn. Chưa bao giờ Vương thô bạo với Tùng như vậy. Còn lũ thú hoang này. Chúng nó đè Tùng, ấn và thụt mãnh liệt, hết người này đến người khác, hậu môn của Tùng rướm máu chúng cũng không tha cho Tùng và lại tiếp tục. Chúng dùng tay bành mông Tùng hết cỡ, cho cả bàn tay vào trong hậu môn của Tùng, hậu môn Tùng chảy máu đầm đìa. Đầu Tùng quay ngang quay ngửa vì đau, mắt nhắm nghiền rồi mở ra trừng trừng một cách hoang dại, mặt Tùng đỏ gay. Đau đớn tột cùng. Chưa bao giờ Tùng đau như vậy. “Huyền ơi, có lẽ anh bỏ mạng trong đêm nay và bỏ em ở lại một mình mất, hãy tha lỗi cho anh”. Tùng tự nhủ lòng mình như vậy. 3 tiếng đồng hồ trôi qua, một lũ đàn ông nằm vật ra vì phê vì đã bắn tinh tung toé lên miệng, mắt, mũi, miệng và khắp nơi trên cơ thể Tùng. Còn Tùng thì nằm bất động như một cái xác, mắt thất thần, không còn một tí sức lực nào để vùng lên mà bỏ chạy nữa. Tùng muốn vùng dậy để bỏ chạy khỏi nơi này để về với Huyền nhưng Tùng không nhấc nổi tay chân của mình nữa. Bọn chúng biết vậy nên cũng kệ để cho Tùng nằm đó. Rồi bọn chúng lục đ.c ngồi dậy mặc quần áo và lôi Tùng xềnh xệch như một cái xác chết sang Trung Quốc, Chúng nó thậm chí còn không mặc quần áo cho Tùng, để Tùng nude 100% trong cái giá rét của đêm 24 tết.
Còn Huyền bị đưa vào trại tạm giam đêm 24 tết. Mọi người sắm tết còn Huyền bị đưa vào đi với một bộ độ lót và một cái áo khoác. Cái phòng giam này toàn là đá, lạnh kinh khủng. Trong cái phòng giam này, chỉ có một cái chiếu mỏng manh trải dưới nền đất, một cái chăn mỏng, một cái màn mỏng. Chỉ có vậy. Lạnh quá, Huyền phải đi chân đất vì dép guốc bị tịch thu. Huyền rét run cả người chưa bao giờ lạnh như vậy. Nhà giam tối om, chuột gián bò khắp nơi. Huyền lôi cả chăn, cả màn trùm vào người mình cho đỡ lạnh. Nhưng sao vẫn lạnh quá, môi Huyền đang thâm lại vì lạnh. Không được, lạnh quá, mình phải làm cái gì đó cho cơ thể mình nóng lên mới được. Huyền đứng dậy chống đẩy, nhảy arobic, chạy bộ tại chỗ, nói chung là cố gắng vận động càng nhiều càng tốt để cho cơ thể mình nóng lên. Nhưng chẳng ích gì, người Huyền chỉ nóng lên được một chút, khi Huyền vì nghỉ ngơi vì mệt nhoài, đặt lưng xuống để ngủ. Chỉ được 5 phút cơ thể của Huyền lại lạnh trở lại. Nhưng Huyền đã quá mệt và đói không còn sức mà vận động Huyền ngồi ngủ cho đỡ lạnh. Vì nền đất lạnh quá. Nhưng ích gì đâu, tường đá cũng lạnh như nền đất đá vậy. Xung quanh 4 bước tường là đá mà. Nghĩ đến Tùng, không biết Tùng đang ở đâu, đang làm gì có bị Cường và Huyền trả đũa không, Huyền chỉ mong Tùng trốn được thì dù Huyền có chết trong ngục Huyền cũng cam lòng. Những kỷ niệm về Tùng, những giây phút ái ân tuyệt đỉnh bên nhau của Huyền và Tùng, những nụ hôn trao nhau, ánh mắt, nụ cười của Tùng làm cho Huyền quên đi cái lạnh. Nghĩ đến cuộc đời tủi nhục mà Tùng đã trải qua thì Huyền lại cố gắng để sống, sống để về còn trả thù Cường. Phải trả món nợ này chứ. Nhớ đến cảm giác ấm nồng khi bị Tùng siết chặt trong vòng tay của mình. Huyền dần dần quên đi cái giá rét của phòng giam và ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Sáng hôm sau Huyền thức giấc và được cho ăn một bát cháo muối. Huyền ăn ngấu nghiến bát cháo muối sau khi đã tiêu tốn bao nhiêu năng lượng vì phải vận động, phải giá lạnh cả đêm. Chỉ được ăn có thế thôi sao.
– Phạm nhân Huyền có người nhà Nguyễn Hồng Hạnh gửi đồ ăn và đồ đạc cho cô
Huyền mở vội xem có gì ăn được không, bánh chưng, giò, hay quá, cả cái chăn và quần áo nữa. Nhưng sao chỉ một cái chăn lông sao đủ ấm được. Ở cái trại giam này, 2 cái chăn bông cũng vẫn lạnh, quần áo của Huyền cũng ít vậy, sao đủ ấm được. Nhưng không thể trách mọi người ở ngoài được vì ở ngoài đâu có lạnh như vậy. Nhưng Huyền muốn nhắn Hạnh hỏi thăm tình hình của Tùng. Huyền kêu lên:
– Thưa cán bộ, em có thể gặp Hạnh được không ạ?
– Không, đang tạm giam không được gặp người nhà. Mà mẹ nó. Sao nó không nhằm lúc khác bắt, nhằm đúng lúc Tết nhất thế này. Tết năm nay bọn tao mất Tết vì mày rồi đấy. Ngồi ra kia đi, hãm quá. Mà mày liếm cu cho bố mày đi, bố mày cho mày gặp người nhà
– Ông cáu với nó làm gì. Trách thì trách các xếp thôi. Nó là cave liếm cu ông chỉ tổ bẩn cu ông thôi. Loại nó cho đi liếm cu, liếm đít chó ấy.
Chưa bao giờ Huyền cảm thấy tủi nhục như vậy. Huyền mở bánh chưng ra để ăn, đói quá. Nhưng bánh chưng Hạnh và Bình mua ở đâu thế này. Không mua ở chỗ bà Hằng như mọi năm hay sao ấy. Bánh chưng mốc meo, nhân đậu xanh gì mà đen xì, chẳng có thịt mỡ, lại còn hơi bốc mùi thiêu sao ăn được. Bánh chưng bà Hằng làm mọi năm bán ngon lắm mà. Mua ở đâu mà bánh chưng dở tệ vậy. Thôi đành ăn giò vậy. Giò cho hàng the hay cho bột hay sao mà cứng vậy. Để lâu ngày rồi hay sao mà giò cũng hơi có mùi. Bà Lan làm giò mọi năm ngon lắm. Năm nào Huyền chả mua giò ở đó mang về quê ăn tết. Sao hôm nay lạ vậy. Huyền định hỏi cán bộ là có gửi nhầm không. Nhưng ngại lại thôi.
Thôi đành phải ăn vậy, bây giờ đói quá, kể cả đồ ăn chó lợn cũng phải ăn chứ, ăn để còn no để tối nay còn chống chọi với cái rét.
Còn Tùng, thức dậy lúc 10h sáng không mảnh vải che thân chì có cái chăn bông mỏng đắp ngang người. Toàn thân Tùng nhức mỏi, hậu môn của Tùng dính dính. Thôi rồi, căn bệnh trĩ của Tùng tái phát rồi. Tùng cho tay vào kiểm tra. Tùng giật nảy mình khi cho tay vào hậu môn của mình. Đau quá, Tùng đưa tay ra ánh sáng để xem, nó vẫn còn rơm rớm máu. Tùng muốn ngồi dậy mặc quần áo để đi ra ngoài vệ sinh lỗ đít của mình, nhưng hai bên háng của Tùng đau quá không nhấc chân lên được. Tùng nhìn quanh căn phòng tối tăm như một cái nhà kho. Tối quá thế này làm sao biết được quần áo của mình lũ chó má nó vứt ở đâu. Tùng đang chớp mắt để nhìn được mọi thứ trong không gian tối tăm này. Thì bỗng có người mở cửa, Tùng lấy tay che mắt vì ánh sáng chói loài từ bên ngoài ùa vào không gian tối tăm này Nhưng không chỉ có ánh sáng lùa vào đây mà có cả những cơn gió lạnh buốt của miền biên giới cũng ùa vào theo. Tùng nheo mắt, vơ lấy cái chăn che phần nửa thân trên đang hở ra trước gió của mình. Tùng còn chưa nhìn rõ ngoài cửa là ai thì hắn nói:
– Đi theo “tau” vác củi về nhóm lửa nhanh lên
– Nhưng…
– Mày thích vác cửu hay lại cho mày một trận 4 tiếng đồng hồ như đêm qua. Dậy nhanh lên.
– Dạ không, nhưng có quần áo không ạ?
Hắn vứt 2 bộ quần áo dân tộc mỏng tang vào mặt Tùng.
– Quần áo mùa hè đấy, muốn ấm thì lồng vào cho ấm. Còn không cởi truồng
Tùng lồng hai áo, hai quần vào, mặc và đi theo ông ta. Mông Tùng rướm máu nên cứ dính vào nhau rất khó đi, hai bên háng của Tùng, cơ thể của Tùng đau nhức khắp nơi. Vậy mà đi mãi vẫn chưa tới được nơi phải lấy củi. Gió rừng, rét ơi là rét, 2 răng Tùng đập vào nhau, các khớp tay, khớp chân của Tùng đau buốt. Rét cắt da cắt thịt. Môi Tùng thâm vào vì rét, mũi Tùng rét đến mức Tùng cảm thấy nó sắp rỉ máu. Chân Tùng lạnh cóng đến nỗi không còn cảm thấy đau đớn vì đôi chân trần của mình dẫm lên đất đá nữa. Tùng cứ cố đi thật nhanh để còn đuổi kịp người đàn ông trước mặt mình. Đi mãi đi mãi, 20 bó củi trước mặt Tùng mà chỉ có 2 người. Vậy Tùng phải đi bao nhiêu chuyến để bê hết chỗ củi này. Người đàn ông kia nói:
– Tau với mày, chuyến đầu tiên mỗi người bê 5 bó, rồi ra bê thêm một chuyến nữa. Nếu mày khéo bê thì thế còn không thì mày đi bê chuyến tuỳ mày.
Huyền lại bốc lửa cuồng nhiệt phục vụ các đại gia với tất cả niềm vui trong trái tim cô đơn giản vì cô nghĩ tới cuộc sống tươi đẹp của cô và Tùng trước mắt. Hai người mở một quán cà phê nhỏ tại một thị trấn nhỏ, sướng khổ có nhau, không phải tủi nhục đi khách mặc cho người ta dày vò cơ thể của mình nữa.
Huyền lại nhảy thoát y, lại trút bỏ quần áo, hôn, sờ soạng khách hàng, tự sờ soạng và kích dục bản thân một cách đầy hoang dại trước những tiếng vỗ tay reo hò, đương nhiên có một số người lần đầu tiên thấy những cảnh như thế đã phải toát mồ hôi. Nhưng đúng lúc đó công an ập vào, Huyền không có lấy một mảnh vải che thân trên người đang hôn hít ông cán bộ cấp cao Công An kia. Huyền bị còng tay ngay lập tức, thực ra ông cán bộ cấp cao Công An kia đang điều tra phá án mà Huyền là nhân vật được nhắm trước, một gái đĩ nổi tiếng hành nghề bao nhiêu năm nay. Huyền chết sững như trời trồng, Huyền được khoác vội cái áo khoác và đưa về trại tại giam ngay trong cái đêm 24 tết. Năm mới tết đến, lẽ ra đó phải là năm mới vui nhất trong đời Huyền vì Huyền và Tùng định bỏ trốn trong năm nay và cưới nhau ngay trong năm nay. Vậy mà cái gì đã xảy ra thế này. Ông cán bộ cao cấp kia là do Cường giới thiệu. Thôi rồi, lão Cường và mụ Tuyết biết chuyện của Tùng và Huyền từ lâu và đã bầy mưu tính kế từ lâu. Trời ơi, anh Tùng ơi, anh đang ở đâu, anh có an toàn không? Anh Tùng ơi.
Còn Tùng thì cũng đang bị cưỡng hiếp tập thể. Lại cưỡng hiếp tập thể, chính xác là như vậy. Đây cũng là một phần kế hoạch của Cường và Tuyết. Khi Tùng mang số tiền này lên Lạng Sơn để thanh toán thì chủ nợ sẽ nhận được thêm một số tiền bằng một nửa số món nợ của Tùng với điều kiện cưỡng hiếp Tùng mang Tùng sang Trung Quốc, muốn hiếp Tùng chết luôn ở biên giới Trung Quốc cũng được. Cứ hiếp đi, hiếp chán rồi không hiếp được nữa thì cho nó làm ôshin, sai vặt, sao cũng được, không được cho về Việt Nam nữa.
Tùng lại bị đè ra và bị 10 người, hình như 15 người, hình như như thế. Tùng chẳng biết nữa. Tùng nghiến răng vào tấm dẻ chịu đau. Mắt Tùng thất thần nghĩ đến Huyền, nghĩ đến những tháng ngày hạnh phúc sắp mở ra trước mắt hai người. Vậy mà. “Huyền ơi, em có sao không?” Tùng ứa nước mắt vì đau bởi vết thương đã được chữa lành bao nhiêu năm giờ đây đang tái phát. Vương yêu Tùng lắm có bao giờ thô bạo với Tùng như thế này đâu. Thậm chí có hôm Tùng mệt, Vương chỉ sờ soạng thổi kèn cho Tùng và cho chim của Tùng vào hậu môn và phục vụ Tùng luôn. Chưa bao giờ Vương thô bạo với Tùng như vậy. Còn lũ thú hoang này. Chúng nó đè Tùng, ấn và thụt mãnh liệt, hết người này đến người khác, hậu môn của Tùng rướm máu chúng cũng không tha cho Tùng và lại tiếp tục. Chúng dùng tay bành mông Tùng hết cỡ, cho cả bàn tay vào trong hậu môn của Tùng, hậu môn Tùng chảy máu đầm đìa. Đầu Tùng quay ngang quay ngửa vì đau, mắt nhắm nghiền rồi mở ra trừng trừng một cách hoang dại, mặt Tùng đỏ gay. Đau đớn tột cùng. Chưa bao giờ Tùng đau như vậy. “Huyền ơi, có lẽ anh bỏ mạng trong đêm nay và bỏ em ở lại một mình mất, hãy tha lỗi cho anh”. Tùng tự nhủ lòng mình như vậy. 3 tiếng đồng hồ trôi qua, một lũ đàn ông nằm vật ra vì phê vì đã bắn tinh tung toé lên miệng, mắt, mũi, miệng và khắp nơi trên cơ thể Tùng. Còn Tùng thì nằm bất động như một cái xác, mắt thất thần, không còn một tí sức lực nào để vùng lên mà bỏ chạy nữa. Tùng muốn vùng dậy để bỏ chạy khỏi nơi này để về với Huyền nhưng Tùng không nhấc nổi tay chân của mình nữa. Bọn chúng biết vậy nên cũng kệ để cho Tùng nằm đó. Rồi bọn chúng lục đ.c ngồi dậy mặc quần áo và lôi Tùng xềnh xệch như một cái xác chết sang Trung Quốc, Chúng nó thậm chí còn không mặc quần áo cho Tùng, để Tùng nude 100% trong cái giá rét của đêm 24 tết.
Còn Huyền bị đưa vào trại tạm giam đêm 24 tết. Mọi người sắm tết còn Huyền bị đưa vào đi với một bộ độ lót và một cái áo khoác. Cái phòng giam này toàn là đá, lạnh kinh khủng. Trong cái phòng giam này, chỉ có một cái chiếu mỏng manh trải dưới nền đất, một cái chăn mỏng, một cái màn mỏng. Chỉ có vậy. Lạnh quá, Huyền phải đi chân đất vì dép guốc bị tịch thu. Huyền rét run cả người chưa bao giờ lạnh như vậy. Nhà giam tối om, chuột gián bò khắp nơi. Huyền lôi cả chăn, cả màn trùm vào người mình cho đỡ lạnh. Nhưng sao vẫn lạnh quá, môi Huyền đang thâm lại vì lạnh. Không được, lạnh quá, mình phải làm cái gì đó cho cơ thể mình nóng lên mới được. Huyền đứng dậy chống đẩy, nhảy arobic, chạy bộ tại chỗ, nói chung là cố gắng vận động càng nhiều càng tốt để cho cơ thể mình nóng lên. Nhưng chẳng ích gì, người Huyền chỉ nóng lên được một chút, khi Huyền vì nghỉ ngơi vì mệt nhoài, đặt lưng xuống để ngủ. Chỉ được 5 phút cơ thể của Huyền lại lạnh trở lại. Nhưng Huyền đã quá mệt và đói không còn sức mà vận động Huyền ngồi ngủ cho đỡ lạnh. Vì nền đất lạnh quá. Nhưng ích gì đâu, tường đá cũng lạnh như nền đất đá vậy. Xung quanh 4 bước tường là đá mà. Nghĩ đến Tùng, không biết Tùng đang ở đâu, đang làm gì có bị Cường và Huyền trả đũa không, Huyền chỉ mong Tùng trốn được thì dù Huyền có chết trong ngục Huyền cũng cam lòng. Những kỷ niệm về Tùng, những giây phút ái ân tuyệt đỉnh bên nhau của Huyền và Tùng, những nụ hôn trao nhau, ánh mắt, nụ cười của Tùng làm cho Huyền quên đi cái lạnh. Nghĩ đến cuộc đời tủi nhục mà Tùng đã trải qua thì Huyền lại cố gắng để sống, sống để về còn trả thù Cường. Phải trả món nợ này chứ. Nhớ đến cảm giác ấm nồng khi bị Tùng siết chặt trong vòng tay của mình. Huyền dần dần quên đi cái giá rét của phòng giam và ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Sáng hôm sau Huyền thức giấc và được cho ăn một bát cháo muối. Huyền ăn ngấu nghiến bát cháo muối sau khi đã tiêu tốn bao nhiêu năng lượng vì phải vận động, phải giá lạnh cả đêm. Chỉ được ăn có thế thôi sao.
– Phạm nhân Huyền có người nhà Nguyễn Hồng Hạnh gửi đồ ăn và đồ đạc cho cô
Huyền mở vội xem có gì ăn được không, bánh chưng, giò, hay quá, cả cái chăn và quần áo nữa. Nhưng sao chỉ một cái chăn lông sao đủ ấm được. Ở cái trại giam này, 2 cái chăn bông cũng vẫn lạnh, quần áo của Huyền cũng ít vậy, sao đủ ấm được. Nhưng không thể trách mọi người ở ngoài được vì ở ngoài đâu có lạnh như vậy. Nhưng Huyền muốn nhắn Hạnh hỏi thăm tình hình của Tùng. Huyền kêu lên:
– Thưa cán bộ, em có thể gặp Hạnh được không ạ?
– Không, đang tạm giam không được gặp người nhà. Mà mẹ nó. Sao nó không nhằm lúc khác bắt, nhằm đúng lúc Tết nhất thế này. Tết năm nay bọn tao mất Tết vì mày rồi đấy. Ngồi ra kia đi, hãm quá. Mà mày liếm cu cho bố mày đi, bố mày cho mày gặp người nhà
– Ông cáu với nó làm gì. Trách thì trách các xếp thôi. Nó là cave liếm cu ông chỉ tổ bẩn cu ông thôi. Loại nó cho đi liếm cu, liếm đít chó ấy.
Chưa bao giờ Huyền cảm thấy tủi nhục như vậy. Huyền mở bánh chưng ra để ăn, đói quá. Nhưng bánh chưng Hạnh và Bình mua ở đâu thế này. Không mua ở chỗ bà Hằng như mọi năm hay sao ấy. Bánh chưng mốc meo, nhân đậu xanh gì mà đen xì, chẳng có thịt mỡ, lại còn hơi bốc mùi thiêu sao ăn được. Bánh chưng bà Hằng làm mọi năm bán ngon lắm mà. Mua ở đâu mà bánh chưng dở tệ vậy. Thôi đành ăn giò vậy. Giò cho hàng the hay cho bột hay sao mà cứng vậy. Để lâu ngày rồi hay sao mà giò cũng hơi có mùi. Bà Lan làm giò mọi năm ngon lắm. Năm nào Huyền chả mua giò ở đó mang về quê ăn tết. Sao hôm nay lạ vậy. Huyền định hỏi cán bộ là có gửi nhầm không. Nhưng ngại lại thôi.
Thôi đành phải ăn vậy, bây giờ đói quá, kể cả đồ ăn chó lợn cũng phải ăn chứ, ăn để còn no để tối nay còn chống chọi với cái rét.
Còn Tùng, thức dậy lúc 10h sáng không mảnh vải che thân chì có cái chăn bông mỏng đắp ngang người. Toàn thân Tùng nhức mỏi, hậu môn của Tùng dính dính. Thôi rồi, căn bệnh trĩ của Tùng tái phát rồi. Tùng cho tay vào kiểm tra. Tùng giật nảy mình khi cho tay vào hậu môn của mình. Đau quá, Tùng đưa tay ra ánh sáng để xem, nó vẫn còn rơm rớm máu. Tùng muốn ngồi dậy mặc quần áo để đi ra ngoài vệ sinh lỗ đít của mình, nhưng hai bên háng của Tùng đau quá không nhấc chân lên được. Tùng nhìn quanh căn phòng tối tăm như một cái nhà kho. Tối quá thế này làm sao biết được quần áo của mình lũ chó má nó vứt ở đâu. Tùng đang chớp mắt để nhìn được mọi thứ trong không gian tối tăm này. Thì bỗng có người mở cửa, Tùng lấy tay che mắt vì ánh sáng chói loài từ bên ngoài ùa vào không gian tối tăm này Nhưng không chỉ có ánh sáng lùa vào đây mà có cả những cơn gió lạnh buốt của miền biên giới cũng ùa vào theo. Tùng nheo mắt, vơ lấy cái chăn che phần nửa thân trên đang hở ra trước gió của mình. Tùng còn chưa nhìn rõ ngoài cửa là ai thì hắn nói:
– Đi theo “tau” vác củi về nhóm lửa nhanh lên
– Nhưng…
– Mày thích vác cửu hay lại cho mày một trận 4 tiếng đồng hồ như đêm qua. Dậy nhanh lên.
– Dạ không, nhưng có quần áo không ạ?
Hắn vứt 2 bộ quần áo dân tộc mỏng tang vào mặt Tùng.
– Quần áo mùa hè đấy, muốn ấm thì lồng vào cho ấm. Còn không cởi truồng
Tùng lồng hai áo, hai quần vào, mặc và đi theo ông ta. Mông Tùng rướm máu nên cứ dính vào nhau rất khó đi, hai bên háng của Tùng, cơ thể của Tùng đau nhức khắp nơi. Vậy mà đi mãi vẫn chưa tới được nơi phải lấy củi. Gió rừng, rét ơi là rét, 2 răng Tùng đập vào nhau, các khớp tay, khớp chân của Tùng đau buốt. Rét cắt da cắt thịt. Môi Tùng thâm vào vì rét, mũi Tùng rét đến mức Tùng cảm thấy nó sắp rỉ máu. Chân Tùng lạnh cóng đến nỗi không còn cảm thấy đau đớn vì đôi chân trần của mình dẫm lên đất đá nữa. Tùng cứ cố đi thật nhanh để còn đuổi kịp người đàn ông trước mặt mình. Đi mãi đi mãi, 20 bó củi trước mặt Tùng mà chỉ có 2 người. Vậy Tùng phải đi bao nhiêu chuyến để bê hết chỗ củi này. Người đàn ông kia nói:
– Tau với mày, chuyến đầu tiên mỗi người bê 5 bó, rồi ra bê thêm một chuyến nữa. Nếu mày khéo bê thì thế còn không thì mày đi bê chuyến tuỳ mày.
Đánh giá: 4.5/ 5, 853 bình chọn


