Đọc truyện sex Chị Yến
ADMIN Mới lập 1 trang web đọc truyện Hentai Mới Các Bạn Click Vào Đây Nhé HENTAI8.GQ
Chị Yến hối như giặc : cậu đùn mở cái áo và vê xoăn đầu vú chị ngay đi, buốt rức quá.
Tôi cũng có ý này nên mò giựt phăng cái nịt vú nghe bựt một tiếng rồi nghiến ngấu vặt bóp thẳng lên vú chị. Ôi vú đang chờ đợi được bóp nở lớn bè bè, tay nắm vô thiệt thích. Vú nuôi con vốn dĩ đã bự, giờ bị kích thích càng nở thêm, cả bàn tay xòe rộng vẫn không ôm hết.
Tôi xoe cái núm vú thòi lòi, lấy gan bàn tay day quả vú trật chìa mà nghe cái mềm, êm lịm tan vào thịt da rất mát. Chị Yến úm một bên vú chưa được mò măn để bóp phụ với tôi.
Thấy tôi lúng túng thọc tay dưới áo, chị vội ngưng cởi khuy để hai vú lộ hẳn ra cho tôi nghịch. Thật là đàn bà hiểu tâm lý quá trời, cái vú được xoa mà mắt có nhìn mới thấy sướng, chứ mò mò bên trong áo thì thấm thía gì đâu.
Tôi bóp vú, bóp lồn mà miệng nheo nhẻo cám ơn chị liền liền. Chị Yến có vẻ hả hê nên góp lời : chị cũng thích cởi béng hết để cậu làm cho chị sướng tột bực. Đến lúc này thì lồn chị ướt té tát, nước rịn khắp ngoài trong, lông lồn cũng sũng như bị xối nước.
Tôi chuyển sang trò nghịch khác. Tôi đùn đẩy đùi chị ra và lồm cồm quỳ xuống dùng miệng bú lồn chị. Tôi mới vừa cạp sơ sơ lên mu thì chị đã khen ngay : cậu bú thật đúng lúc. Chị muốn xin mà sợ cậu cười.
Cái bà có một việc tẻo teo cũng sợ. Nên tôi cạp lết nút xục đùng đùng, lồn chị văng khí tung tóe coi hay đáo để.
Bà chị này thật lạ, chồng con đùm đề mà hơi tí lại thẹn thùng còn hơn trẻ nít. Có mỗi một việc để mình được thoải mái hưởng niềm vui theo đòi hỏi thể xác của mình mà cũng thập thò. Thế nên, bảo sao mòn đời cứ phải nén lòng nhẫn chịu.
Với chồng vốn đã trở thành thói quen sợ sệt không nói làm gì, còn tôi là thằng em, bà con chẳng phải, chồng vợ cũng không, thì vì lẽ gì chị lại rón rón rén rén chớ. Giá tôi cũng lằng xằng như ông ấy thì đến bao giờ chị mới thấy sướng trong lòng.
Tôi đem ý này giãi bày với chị, nghe chị than : chị thành nếp cố hữu rồi cậu. Lắm lúc cũng thấy ức trong lòng, nhưng ý vừa lóe thì miệng đã câm như hến. Cho nên phải nhờ cậu giúp đỡ.
Tôi hiểu ý nên dặn dò : thôi, được rồi, nhưng chị phải cộng tác với tôi thì cả hai mới vui. Chị nghe đây, cái chỗ này nè nó xốn xang lắm, lưỡi đàn ông mà chạm vào là chỉ có nước từ tê đến rúm ró lại như mớ giẻ rách. Thế nhưng nếu o bế đúng điệu, thì khi nó được bịt kín bằng cái khúc gân thừa của đàn ông chị sẽ thấy tuyệt đỉnh.
Nó giống như cửa cống của chị được nêm chặt, chẳng những chỉ bưng đóng thôi mà nó còn là con thuồng luồng ngọ nguậy, làm chị có ngơ ngơ mấy cũng quýuh không chịu nổi. Phương chi tôi lại giúp chị trên vò dưới giập, chắc hồn chị bay bổng tận chín tầng mây.
Tôi nói mà rê rê đầu lưỡi, vặn xoáy ốc nhiều vòng làm chị cũng uốn éo theo, hai đùi bập bềnh như túi hơi bơm xẹp xọp, khói tỏa mù mù nặc nồng mùi đàn bà. Tôi thấy chị sướng muốn kích ngất, còn hét hò thêm : chị có muốn hả hê thì phải cố trân người để tôi rửa lau cái hố sâu đầy ặc nước, chứ không nó đóng váng thì chết. Chỉ một chốc nữa là chị sẽ mon men nơi cửa thiên thai rồi.
Mắt chị tóe hào quang, ướt chẳng ra ướt, nhấp nháy như sao sa. Tôi nhìn khoảng ngực chị đảo xập xình trước mắt nên tôi bợ hai tay vào măn lên đôi vú. Tôi nắn, tôi nhồi, tôi vê, tôi bóp nghe lạch bạch, lạch bạch như lội nước.
Y như rằng chị quỳ đè hai đùi mà lết chỗ háng vào miệng tôi, chẳng khác dùng khăn lau món đồ đồng cho thật bóng. Tôi búng, cắn, nút óc ách càng làm chị kêu nheo nhéo : ối, cậu, chị nứng quá. Chả cần bảo chị cũng thúc như thúc ngựa, ngực ưỡn ra khiến hai vú nhún nhún đã hết sức.
Tôi lên cơn ngang, khúc gân chọc đội cái quần như cột thu lôi, tôi nhức buốt rần rần ở chỗ háng. Tôi hét chị Yến : chị vòng tay ra giữ hộ cây gậy của em một chút. Nó muốn cắn quần em chui ra ngoài.
Chị Yến nghe tôi lè nhè xưng em là biết tôi muốn gì rồi nên họa theo : chị biết, chị biết mà. Nãy giờ cậu nghịch chị vẫn nén giữ được là chị phục lắm rồi. Nói thì nói mà chị đã xoắn bàn tay cọ dọc buồi tôi làm tôi nhảy dựng, nhún nhảy loi choi.
Chị Yến xục thêm mấy cái thì cho bàn tay chui tót luôn vào quần tôi mà xục ngay trên cái gậy thổ tả của tôi. Bàn tay điêu luyện đáo để, xục làm lớp da quy đầu thụt thò căng ra mãi. Hai hòn dái tôi bị ép khốn khổ, tôi nhăn nhó, chị Yến hỏi và khi biết lý do thì một tay chị căng da bọc, một tay vò cả hai hòn dái tôi ào ào.
Nước nhờn của chị tứa ra ọc ọc, chị ca cẩm : cậu bú mà chị được bóp dái cậu thật là lên tiên non bồng. Chị đề nghị với tôi cho chị xoay người lại để làm nhiệt thành hơn. Tôi chịu ngay, miễn là chị đừng dời cái sẹo thịt khỏi miệng tôi là được, còn hai vú thì không bóp ngay ở trước mặt, có phải quàng vòng tay ra bóp từ phía sau lưng cũng có sao.
Tôi bú và bóp, chị bóp và xục, vô hình dung cả hai cùng uốn éo như đôi trăn quấn nhau mây mưa cật lực. Tôi cạp, chị xục, tôi vê, chị xoắn, thành thạo, khẩn thiết. Có lúc tôi đánh lưỡi vào quá sâu, chị Yến bị khựng rồi phún phè phè nước nhờn và lết nhanh, lết vội cho đỡ ngứa.
Tôi kêu, chị cũng kêu, thi nhau gào cho sướng. Đến khi chị thở dồn dập và xuôi tay không vò xục tôi được nữa, cứ nằm phục trên người tôi thì tôi biết chị hết hơi sức. Thế nhưng, tôi vẫn không bỏ hai tay mò bóp vú chị, làm ngực chị dồn ép càng khó thở nên nghe chị rên hừ hừ.
Chị năn nỉ tôi : cậu tha cho chị đi, chị ngất ngư rồi. Chị ra dữ quá, rêm chỗ đó hết, chị sướng quá mà không còn sức cà lết nữa. Một là cậu cho chị nằm nghỉ một lát, hai là cậu xài chị đi, có được không.
Được thì được chớ sao không, nhưng hai tay tôi vẫn ham tí toáy vò hai mớ bột mềm chút đã. Tay đụng vô vú mà cái sẹo thịt chình ình ngay đó biểu để môi miệng im rơ đừng nhúc nhích thì có họa là thánh nên tôi phải đá gà liếm nút sơ sơ.
Ôi chị Yến hết còn rên mà chỉ ú ớ không thành tiếng. Tôi khiêng gỡ từ từ hai giò chị mà chị vẫn không cất nổi người lên. Tôi dựng một chân chị lên, ghé nghiêng người áp khúc gân vào đám lông nho nhoe mà ấn sâu vô cái lỗ nghe cái ọp.
Chị Yến rùng người một cái, lắc mông như lắc chuông, hai mu lồn chà sát gốc con cu cứng ngắc. Tôi ôm lấy cái chân chị tựa ôm cột mà cà đâm rầm rầm. Chị Yến quăn người lên đưa cái lồn ra cho tôi cưa tới bến. Tôi khoái chí tử nên giống tay đua cầm chắc lấy ghi đông lắc mình nhún vượt dốc. Chu choa đã cách gì, con cu thon thót chui ra chui vào, lôi mớ khí lầy nhầy dẻo quẹo.
Tôi nắc một hồi thì lật thay phiên, tôi cho chị cỡi lên tôi mà bào đu hay chà bừa gì cũng được. Chị Yến thích cái thế này vì cặc tôi đâm rất sâu vô lồn mà hai vú thì thong dong để tôi bóp nữa. Tôi vặt muốn rớt hai đầu vú ra, nhiều lúc hai núm như muốn bong văng đi nữa.
Chị Yến nhún còn hơn lò xo bật, vừa nhún vừa hít hà : ôi, đã, thiệt đã. Hai mu lồn đè chà lên gốc cặc tôi, lông nọ xoắn lông kia, man man kỳ dị. Cái hột le nứng nổi bạnh ra bị chị sướng cọ quẹt làm tôi tưởng bị vướng cái cục gân gà ai đem nhét vô đó. Tôi thúc mình lên, gốc cặc tôi ém lấy hột le, chị Yến hùng hục lết, hai tay đè lên ngực tôi đau điếng.
Tôi đụ mà khó bắn khí quá. Lại ì ạch lôi chị đổi kiểu khác. Tôi cuốn hai giò chị thành cái mền bông rồi ập cả người xuống mà hích, mà tấn, mà nắc, lấy hai giò làm tấm đệm để tạo ra sự nhún.
Tôi nắc tanh bành, té bẹ, tôi nắc đến lưng mỏi háng đau, nắc đến lòi trê lói trĩ, chị Yến thì kêu rong rỏng : cậu, cậu mà ngoáy đít, lắc mông, đảo lồn như chong chóng.
Thật không còn cảnh “ gìn vàng giữ ngọc “ nào cho bằng khi người đàn ông đem cho người đàn bà cả tình yêu lẫn thể xác. Chính cái chỗ thầm thầm lén lén, bù khuyết cho nhau những day dứt thiếu thốn càng làm cho cuộc sống sinh động lên.
Chả hiểu ở gia đình, vợ chồng chị Yến có sứt mẻ tình cảm gì với nhau chăng mà có lúc tôi thấy hình như tôi mới là chồng chính thức của chị. Từng bước đi, tấm quần, tấm áo đến công việc hằng ngày, lúc nào chị cũng lăng xăng đòi đỡ đần một tay hay góp ý kiến vào triệt để.
Có khi chị quá nhiệt tình đến thành lộ liễu làm tôi cũng ớn theo. Ai đời giữa mọi người, chị vẫn xum xoe bảo tôi thế này thế khác. Tôi can ngăn biết bao, chị vẫn không thay đổi. Chị lập luận : ai chả hiểu cậu như là em chị, người lớn chăm lo cho người nhỏ thì có can dự gì.
Tôi mà không cản đến nơi đến chốn thì chị còn đòi nấu cơm đem đến tận nhà cho tôi nữa là khác. Tôi phát bực tột độ, căn đi dặn lại luôn mồm : hồi trước chị đâu có thế, giờ thân quen thì cũng một vừa hai phải thôi, băng băng phớt lờ thiên hạ, lâu ngày cái kim trong bọc cũng lòi ra. Chị cười hề hề, rung cả vú mà nhoen nhoẻn : tớ chả sợ mà cậu lại sợ à.
Ai đời, tôi vừa vào phòng quay rô nê ô thì đã thấy chị tót vào theo. Tôi lắp tờ giấy sáp vào thì chị quay hộ cái ma ni ven cho mực thấm. Tôi chọn sắp giấy thì chị bảo : cậu ngồi nghỉ đi, chị in cho.
Khốn nỗi là bà chị làm nào có ra cơm ra cháo, lăng xăng hết hẩy mông lại lẳng vú, chỗ chật chội tôi cứ bị va chạm hoài. Thế là xôi hỏng bỏng không, giấy sáp xoắn lại, mực trào búa xua, dính lệt bệt cả, còn làm rách tờ giấy sáp nữa.
Tôi bực cả mình trách thì chị lần xần bên cái máy làm tôi nực gà hơn. Tôi ôm choàng lấy chị lẳng ra thì chị rị lại, tay chân tôi lính qua lính quýnh hết sức. Cáu tiết, tôi quẳng việc ra đó, để mặc chị xoay sở gì cũng được.
Nhưng mà hơi hướm của chị nồng nồng, nhét dí trong căn phòng hẹp, bố ai mà cưỡng nổi. Từ phía sau cứ thấy hai vú chị bè bè đùn ra, hơi thở lại xẹp lên xẹp xuống, chị đã muốn chết thì tôi cho chết.
Thế là tôi đứng án ngữ che bớt cái cửa rồi tuồn hai tay mà vò măn đôi vú chị thỏa thuê. Tôi phải đóng kịch nói to như chỉ vẽ chị cách sử dụng máy để lỡ ai có nghe thì nghĩ tôi đang truyền nghề.
Mới tưng tưng cái nịt vú từ phía ngoài áo chưa được vài cái thì đã nghe chị nũng nịu ỏn ẻn : trời, cậu làm chị xốn xang cả người. Và ngây ngây ngô ngô chị bày tỏ ý kiến : giá lúc này ta ở chỗ cậu trọ thì thích biết mấy. Cậu bóp thẳng vào vú, chị thấy đã hơn.
Lần tha lẩn thẩn thế mãi, bảo sao mà tôi không xoắn xuýt theo. Tôi cũng thầm ước như chị nên hai tay biểu diễn sờ nắn đến ẹp cả vú.
Tôi cũng có ý này nên mò giựt phăng cái nịt vú nghe bựt một tiếng rồi nghiến ngấu vặt bóp thẳng lên vú chị. Ôi vú đang chờ đợi được bóp nở lớn bè bè, tay nắm vô thiệt thích. Vú nuôi con vốn dĩ đã bự, giờ bị kích thích càng nở thêm, cả bàn tay xòe rộng vẫn không ôm hết.
Tôi xoe cái núm vú thòi lòi, lấy gan bàn tay day quả vú trật chìa mà nghe cái mềm, êm lịm tan vào thịt da rất mát. Chị Yến úm một bên vú chưa được mò măn để bóp phụ với tôi.
Thấy tôi lúng túng thọc tay dưới áo, chị vội ngưng cởi khuy để hai vú lộ hẳn ra cho tôi nghịch. Thật là đàn bà hiểu tâm lý quá trời, cái vú được xoa mà mắt có nhìn mới thấy sướng, chứ mò mò bên trong áo thì thấm thía gì đâu.
Tôi bóp vú, bóp lồn mà miệng nheo nhẻo cám ơn chị liền liền. Chị Yến có vẻ hả hê nên góp lời : chị cũng thích cởi béng hết để cậu làm cho chị sướng tột bực. Đến lúc này thì lồn chị ướt té tát, nước rịn khắp ngoài trong, lông lồn cũng sũng như bị xối nước.
Tôi chuyển sang trò nghịch khác. Tôi đùn đẩy đùi chị ra và lồm cồm quỳ xuống dùng miệng bú lồn chị. Tôi mới vừa cạp sơ sơ lên mu thì chị đã khen ngay : cậu bú thật đúng lúc. Chị muốn xin mà sợ cậu cười.
Cái bà có một việc tẻo teo cũng sợ. Nên tôi cạp lết nút xục đùng đùng, lồn chị văng khí tung tóe coi hay đáo để.
Bà chị này thật lạ, chồng con đùm đề mà hơi tí lại thẹn thùng còn hơn trẻ nít. Có mỗi một việc để mình được thoải mái hưởng niềm vui theo đòi hỏi thể xác của mình mà cũng thập thò. Thế nên, bảo sao mòn đời cứ phải nén lòng nhẫn chịu.
Với chồng vốn đã trở thành thói quen sợ sệt không nói làm gì, còn tôi là thằng em, bà con chẳng phải, chồng vợ cũng không, thì vì lẽ gì chị lại rón rón rén rén chớ. Giá tôi cũng lằng xằng như ông ấy thì đến bao giờ chị mới thấy sướng trong lòng.
Tôi đem ý này giãi bày với chị, nghe chị than : chị thành nếp cố hữu rồi cậu. Lắm lúc cũng thấy ức trong lòng, nhưng ý vừa lóe thì miệng đã câm như hến. Cho nên phải nhờ cậu giúp đỡ.
Tôi hiểu ý nên dặn dò : thôi, được rồi, nhưng chị phải cộng tác với tôi thì cả hai mới vui. Chị nghe đây, cái chỗ này nè nó xốn xang lắm, lưỡi đàn ông mà chạm vào là chỉ có nước từ tê đến rúm ró lại như mớ giẻ rách. Thế nhưng nếu o bế đúng điệu, thì khi nó được bịt kín bằng cái khúc gân thừa của đàn ông chị sẽ thấy tuyệt đỉnh.
Nó giống như cửa cống của chị được nêm chặt, chẳng những chỉ bưng đóng thôi mà nó còn là con thuồng luồng ngọ nguậy, làm chị có ngơ ngơ mấy cũng quýuh không chịu nổi. Phương chi tôi lại giúp chị trên vò dưới giập, chắc hồn chị bay bổng tận chín tầng mây.
Tôi nói mà rê rê đầu lưỡi, vặn xoáy ốc nhiều vòng làm chị cũng uốn éo theo, hai đùi bập bềnh như túi hơi bơm xẹp xọp, khói tỏa mù mù nặc nồng mùi đàn bà. Tôi thấy chị sướng muốn kích ngất, còn hét hò thêm : chị có muốn hả hê thì phải cố trân người để tôi rửa lau cái hố sâu đầy ặc nước, chứ không nó đóng váng thì chết. Chỉ một chốc nữa là chị sẽ mon men nơi cửa thiên thai rồi.
Mắt chị tóe hào quang, ướt chẳng ra ướt, nhấp nháy như sao sa. Tôi nhìn khoảng ngực chị đảo xập xình trước mắt nên tôi bợ hai tay vào măn lên đôi vú. Tôi nắn, tôi nhồi, tôi vê, tôi bóp nghe lạch bạch, lạch bạch như lội nước.
Y như rằng chị quỳ đè hai đùi mà lết chỗ háng vào miệng tôi, chẳng khác dùng khăn lau món đồ đồng cho thật bóng. Tôi búng, cắn, nút óc ách càng làm chị kêu nheo nhéo : ối, cậu, chị nứng quá. Chả cần bảo chị cũng thúc như thúc ngựa, ngực ưỡn ra khiến hai vú nhún nhún đã hết sức.
Tôi lên cơn ngang, khúc gân chọc đội cái quần như cột thu lôi, tôi nhức buốt rần rần ở chỗ háng. Tôi hét chị Yến : chị vòng tay ra giữ hộ cây gậy của em một chút. Nó muốn cắn quần em chui ra ngoài.
Chị Yến nghe tôi lè nhè xưng em là biết tôi muốn gì rồi nên họa theo : chị biết, chị biết mà. Nãy giờ cậu nghịch chị vẫn nén giữ được là chị phục lắm rồi. Nói thì nói mà chị đã xoắn bàn tay cọ dọc buồi tôi làm tôi nhảy dựng, nhún nhảy loi choi.
Chị Yến xục thêm mấy cái thì cho bàn tay chui tót luôn vào quần tôi mà xục ngay trên cái gậy thổ tả của tôi. Bàn tay điêu luyện đáo để, xục làm lớp da quy đầu thụt thò căng ra mãi. Hai hòn dái tôi bị ép khốn khổ, tôi nhăn nhó, chị Yến hỏi và khi biết lý do thì một tay chị căng da bọc, một tay vò cả hai hòn dái tôi ào ào.
Nước nhờn của chị tứa ra ọc ọc, chị ca cẩm : cậu bú mà chị được bóp dái cậu thật là lên tiên non bồng. Chị đề nghị với tôi cho chị xoay người lại để làm nhiệt thành hơn. Tôi chịu ngay, miễn là chị đừng dời cái sẹo thịt khỏi miệng tôi là được, còn hai vú thì không bóp ngay ở trước mặt, có phải quàng vòng tay ra bóp từ phía sau lưng cũng có sao.
Tôi bú và bóp, chị bóp và xục, vô hình dung cả hai cùng uốn éo như đôi trăn quấn nhau mây mưa cật lực. Tôi cạp, chị xục, tôi vê, chị xoắn, thành thạo, khẩn thiết. Có lúc tôi đánh lưỡi vào quá sâu, chị Yến bị khựng rồi phún phè phè nước nhờn và lết nhanh, lết vội cho đỡ ngứa.
Tôi kêu, chị cũng kêu, thi nhau gào cho sướng. Đến khi chị thở dồn dập và xuôi tay không vò xục tôi được nữa, cứ nằm phục trên người tôi thì tôi biết chị hết hơi sức. Thế nhưng, tôi vẫn không bỏ hai tay mò bóp vú chị, làm ngực chị dồn ép càng khó thở nên nghe chị rên hừ hừ.
Chị năn nỉ tôi : cậu tha cho chị đi, chị ngất ngư rồi. Chị ra dữ quá, rêm chỗ đó hết, chị sướng quá mà không còn sức cà lết nữa. Một là cậu cho chị nằm nghỉ một lát, hai là cậu xài chị đi, có được không.
Được thì được chớ sao không, nhưng hai tay tôi vẫn ham tí toáy vò hai mớ bột mềm chút đã. Tay đụng vô vú mà cái sẹo thịt chình ình ngay đó biểu để môi miệng im rơ đừng nhúc nhích thì có họa là thánh nên tôi phải đá gà liếm nút sơ sơ.
Ôi chị Yến hết còn rên mà chỉ ú ớ không thành tiếng. Tôi khiêng gỡ từ từ hai giò chị mà chị vẫn không cất nổi người lên. Tôi dựng một chân chị lên, ghé nghiêng người áp khúc gân vào đám lông nho nhoe mà ấn sâu vô cái lỗ nghe cái ọp.
Chị Yến rùng người một cái, lắc mông như lắc chuông, hai mu lồn chà sát gốc con cu cứng ngắc. Tôi ôm lấy cái chân chị tựa ôm cột mà cà đâm rầm rầm. Chị Yến quăn người lên đưa cái lồn ra cho tôi cưa tới bến. Tôi khoái chí tử nên giống tay đua cầm chắc lấy ghi đông lắc mình nhún vượt dốc. Chu choa đã cách gì, con cu thon thót chui ra chui vào, lôi mớ khí lầy nhầy dẻo quẹo.
Tôi nắc một hồi thì lật thay phiên, tôi cho chị cỡi lên tôi mà bào đu hay chà bừa gì cũng được. Chị Yến thích cái thế này vì cặc tôi đâm rất sâu vô lồn mà hai vú thì thong dong để tôi bóp nữa. Tôi vặt muốn rớt hai đầu vú ra, nhiều lúc hai núm như muốn bong văng đi nữa.
Chị Yến nhún còn hơn lò xo bật, vừa nhún vừa hít hà : ôi, đã, thiệt đã. Hai mu lồn đè chà lên gốc cặc tôi, lông nọ xoắn lông kia, man man kỳ dị. Cái hột le nứng nổi bạnh ra bị chị sướng cọ quẹt làm tôi tưởng bị vướng cái cục gân gà ai đem nhét vô đó. Tôi thúc mình lên, gốc cặc tôi ém lấy hột le, chị Yến hùng hục lết, hai tay đè lên ngực tôi đau điếng.
Tôi đụ mà khó bắn khí quá. Lại ì ạch lôi chị đổi kiểu khác. Tôi cuốn hai giò chị thành cái mền bông rồi ập cả người xuống mà hích, mà tấn, mà nắc, lấy hai giò làm tấm đệm để tạo ra sự nhún.
Tôi nắc tanh bành, té bẹ, tôi nắc đến lưng mỏi háng đau, nắc đến lòi trê lói trĩ, chị Yến thì kêu rong rỏng : cậu, cậu mà ngoáy đít, lắc mông, đảo lồn như chong chóng.
Thật không còn cảnh “ gìn vàng giữ ngọc “ nào cho bằng khi người đàn ông đem cho người đàn bà cả tình yêu lẫn thể xác. Chính cái chỗ thầm thầm lén lén, bù khuyết cho nhau những day dứt thiếu thốn càng làm cho cuộc sống sinh động lên.
Chả hiểu ở gia đình, vợ chồng chị Yến có sứt mẻ tình cảm gì với nhau chăng mà có lúc tôi thấy hình như tôi mới là chồng chính thức của chị. Từng bước đi, tấm quần, tấm áo đến công việc hằng ngày, lúc nào chị cũng lăng xăng đòi đỡ đần một tay hay góp ý kiến vào triệt để.
Có khi chị quá nhiệt tình đến thành lộ liễu làm tôi cũng ớn theo. Ai đời giữa mọi người, chị vẫn xum xoe bảo tôi thế này thế khác. Tôi can ngăn biết bao, chị vẫn không thay đổi. Chị lập luận : ai chả hiểu cậu như là em chị, người lớn chăm lo cho người nhỏ thì có can dự gì.
Tôi mà không cản đến nơi đến chốn thì chị còn đòi nấu cơm đem đến tận nhà cho tôi nữa là khác. Tôi phát bực tột độ, căn đi dặn lại luôn mồm : hồi trước chị đâu có thế, giờ thân quen thì cũng một vừa hai phải thôi, băng băng phớt lờ thiên hạ, lâu ngày cái kim trong bọc cũng lòi ra. Chị cười hề hề, rung cả vú mà nhoen nhoẻn : tớ chả sợ mà cậu lại sợ à.
Ai đời, tôi vừa vào phòng quay rô nê ô thì đã thấy chị tót vào theo. Tôi lắp tờ giấy sáp vào thì chị quay hộ cái ma ni ven cho mực thấm. Tôi chọn sắp giấy thì chị bảo : cậu ngồi nghỉ đi, chị in cho.
Khốn nỗi là bà chị làm nào có ra cơm ra cháo, lăng xăng hết hẩy mông lại lẳng vú, chỗ chật chội tôi cứ bị va chạm hoài. Thế là xôi hỏng bỏng không, giấy sáp xoắn lại, mực trào búa xua, dính lệt bệt cả, còn làm rách tờ giấy sáp nữa.
Tôi bực cả mình trách thì chị lần xần bên cái máy làm tôi nực gà hơn. Tôi ôm choàng lấy chị lẳng ra thì chị rị lại, tay chân tôi lính qua lính quýnh hết sức. Cáu tiết, tôi quẳng việc ra đó, để mặc chị xoay sở gì cũng được.
Nhưng mà hơi hướm của chị nồng nồng, nhét dí trong căn phòng hẹp, bố ai mà cưỡng nổi. Từ phía sau cứ thấy hai vú chị bè bè đùn ra, hơi thở lại xẹp lên xẹp xuống, chị đã muốn chết thì tôi cho chết.
Thế là tôi đứng án ngữ che bớt cái cửa rồi tuồn hai tay mà vò măn đôi vú chị thỏa thuê. Tôi phải đóng kịch nói to như chỉ vẽ chị cách sử dụng máy để lỡ ai có nghe thì nghĩ tôi đang truyền nghề.
Mới tưng tưng cái nịt vú từ phía ngoài áo chưa được vài cái thì đã nghe chị nũng nịu ỏn ẻn : trời, cậu làm chị xốn xang cả người. Và ngây ngây ngô ngô chị bày tỏ ý kiến : giá lúc này ta ở chỗ cậu trọ thì thích biết mấy. Cậu bóp thẳng vào vú, chị thấy đã hơn.
Lần tha lẩn thẩn thế mãi, bảo sao mà tôi không xoắn xuýt theo. Tôi cũng thầm ước như chị nên hai tay biểu diễn sờ nắn đến ẹp cả vú.
Đánh giá: 4.5/ 5, 801 bình chọn


